Venusa's Secret Garden

Que sera, sera, whatever will be, will be….

MC_2_small


2 Comments

Tạm biệt ngôi nhà màu Cam….


Created by Minh Trang

Elements Credits: Shabby Princess

Thời gian trôi nhanh thật…

Sau nhiều tháng trằn trọc, cuối cùng mình đã gom đủ dũng khí để thực hiện những ấp ủ – tuy nhỏ, nhưng đã bị trì hoãn vô thời hạn suốt nhiều năm qua…

Buổi chiều làm việc cuối cùng, mình mới cảm nhận rõ cảm giác thoải mái (có lẽ vì đúng thời điểm chẳng?), mọi thứ thật nhẹ nhàng, không nặng nề như 3 tháng trước…

Dẫu cho đã cố gắng rất nhiều, nhưng có lẽ, những thiếu sót của mình là quá lớn so với những kì vọng của bản thân.

Mình đã không làm được điều mà chính mình luôn tâm niệm – là một người có giá trị. Và mình đã thật sự thất vọng.

Mạnh mẽ bước tiếp, dẫu biết thử thách và gian nan…

3 tháng, 6 tháng, hay 12 tháng?

Quan trọng là mình đã chọn đúng thời điểm để bước qua một chương mới, refresh bản thân.

Mình vẫn muốn trở lại…

Nhưng mình cần là một phiên bản khác tích cực hơn…

Created by Minh Trang

Elements Credits: Shabby Princess

Không hiểu sao email tạm biệt của mình khiến mọi người có cảm giác là… goodbye, no see u again nhỉ? Mình chỉ nghĩ đơn giản đây là một cơ hội để tri ân mọi người thôi… :(

Cảm ơn chị Linh vì những bài học đầu tiên quý giá, sự gần gũi và tư vấn nhiệt tình của chị.

Cảm ơn chị Quỳnh vì sự cảm thông, những lời khuyên thân thương nhất mà em nhận được… Một cách cảm tính, chị luôn là người đầu tiên em nghĩ đến khi cần sự tư vấn.

Cảm ơn chị Thảo, phong thái làm việc chuyên nghiệp cũng như sự xinh tươi của chị… truyền cho em thêm năng lượng và cảm hứng, động lực để tiếp tục hành trình của mình.

Em cảm ơn chị Di vì sự nhẫn nại kiên trì của chị khi làm việc với em… đã chịu đựng tính khí nông nổi của em suốt thời gian qua.

Cảm ơn chị Tươi vì khiếu hài hước hóm hỉnh trời cho của chị – nguồn cung cấp thuốc bổ miễn phí cho em cũng như cả nhà mỗi ngày… Em biết, chị đanh đá nhưng cũng rất… ngọt ngàoJ

Cảm ơn chị Nghi đã cho em thấy một con người làm việc đam mê và thăng hoa tuyệt vời như thế nàoJ

Chị Uyên Minh, em cũng muốn cảm ơn chị rất nhiều, bởi sự tin tưởng, sự chia sẻ chị đã ưu ái dành cho em, em sẽ giữ mãi sự ngưỡng mộ mà em dành cho chị.

Chị Trâm, chị Tuyền, chị Hà, anh Kop, chị V.Anh, đặc biệt cảm ơn mọi người rất rất nhiều vì những bữa trưa ngon miệng và những câu chuyện thú vị mỗi ngày… và cả sự hỗ trợ trong công việc nữa.

Cảm ơn chị Hằng mì gói vì sự thân tình chị dành cho em dù thời gian mình quen nhau khá ngắn ngủi…

Cảm ơn cô Sương vì sự chăm sóc tận tụy và sự trẻ trung của côJhi`hi`.

Cảm ơn anh Thịnh, anh Ninh bởi sự nỗ lực trong việc giao thông vận chuyển của nhà MC >!< hi`hi`.

Cảm ơn chị Thương, chị Huệ Trân, chị Thúy vì sự đáng yêu, thân thiện của các chị…

Cuối cùng là gửi sự tôn trọng và biết ơn  chân thành đến bộ đôi chị Hương – anh Phong bởi những quan tâm lo lắng, sự hi sinh, lòng nhiệt huyết, kiến thức sâu rộng cũng như sự lãnh đạo nghiêm khắc của chị đối với gia đình MC.

Chúc mọi người nhiều sức khỏe để chiến đấu thật dũng mãnh suốt năm con Rồng này nhéJ

Hwaiting!!

Banner 1


Leave a comment

What is your life made of?


My very first scrapbook - My life is made of...

The past, the present and the future

Be happy or be painful, day or night

My life, yes, is made of

Writing anything inspirational

Smiling with friends, colleagues and any acquaintance

Working with passion and enthusiasm

Having delicious meals

Dressing up like a princess

Traveling everywhere with beloved ones

Enjoying everyday with dear  family

- Minh Trang -

How a bout you!?

Refreshing always, we win!


Leave a comment

Họ đã “F5″ tớ thế nào!?


Tớ – trở thành một cựu teen cách đây chưa lâu – đã bắt đầu ngại thay đổi. Tớ hay băn khoăn mỗi khi muốn thử nghiệm một quả đầu mới, một style lạ lạ, tớ không mặc một bộ váy hơi nhí nhảnh một tí.

Tất cả chỉ vì một lí do cực cù lần, đó là… sợ mọi người phát hiện ra tớ đang “cưa sừng làm nghé”.

Nhưng tớ đã nghiệm ra rằng, tớ phải chữa bệnh “ngại” gấp thôi, nếu không thì tớ… “chán sống” lắm lắm í! Tớ muốn gửi lời cảm ơn đến những người đã có công lớn trong việc refresh tớ (dù chỉ là vô tình), giúp tớ nhận ra dám thay đổi sẽ mang đến những điều tốt đẹp…

How fresh I am in the violet dress for the 1st time!

Trước hết, tớ muốn cảm ơn “chị dâu tương lai”, người đã tặng tớ phiếu làm tóc. Để rồi một ngày đẹp trời, vì tiếc cái phiếu, tớ phải ngơ ngác bước vào tiệm Art Hair để giã từ “mái tóc dài truyền thống”. Mặc dù sau đó chưa ai “khen-chê” chi cả, nhưng bản thân tớ cảm thấy cực Yomost luôn! Tin không?

Cảm ơn ông bạn thân vì đã “dám mắng tớ”: con gái gì mà dữ dằn, khó chịu, mặt mũi lúc nào cũng hầm hầm, blah, blah…. Và tớ, tự ái đầy mình, quyết lấy lại “danh dự” cho toàn thể con gái. Giờ thì, tớ đã là ứng cử viên nặng kí cho danh hiệu “Miss Thân Thiện” rồi nhé!

Cảm ơn “ấy” vì “ấy” đã…giận tớ tận…nửa ngày. Sở hữu tính kiêu kì sẵn có của con gái, tớ không thèm làm lành trước như mọi khi. Không chịu khoá phòng ôm cục tức, tớ quyết định…mua một cặp mắt kính mới, cực thời trang (chuyện hiếm đối với tớ đấy!). Đây là việc tớ nấn ná mãi suốt…1 năm nay, vì…tiếc tiền. Nhưng ngay khi vừa gặp tớ, “ấy” đã thốt lên “Ấy đeo kính này trông hợp ghê, xinh hơn đấy!”. Tự tin hẳn, tớ quên cả tiếc rẻ số tiền đã bỏ ra, và quên cả việc “hít-le” ấy luôn! Cũng đáng đấy chứ!

Refreshing always, we win!

Cảm ơn cô bạn đồng nghiệp, vì đã thẳng thừng chê tớ viết báo “chuối một nải”, làm tớ bực đến nỗi thức cả đêm để edit lại bài sao cho “cực xì-tin”. Và dù không được đăng, nhưng tớ biết kinh nghiệm mình rút ra là một bài học…vô giá.

Cuối cùng là cảm ơn papa và mama, vì đã suốt ngày..cằn nhằn tớ vì những chuyện “trời ơi” như cố tình không giăng màn khi ngủ, quên rửa bát, blah blah…., để tớ luôn biết nỗ lực từng ngày thành một “con bé” trưởng thành nhất có thể.

Chà, khi đọc bài này, bạn thấy tớ cũng còn teen teen đấy chứ nhỉ?

Lys (MTO – 18/3/2009)

Một bài viết xưa cũ nhưng mình rất thích, được biết từ những trải nghiệm thật sự của bản thân. Giọng điệu thì thật sự… ko hiểu sao lúc đó mình có thể viết với cái giọng… quái dị đó.